Cuối năm rồi đó!

“Với tay nửa quả địa cầu
Tìm con đồi cũ, tìm màu mắt xưa
Cuối năm trời đất đổ mưa
Chạy theo ánh chớp níu bờ thời gian”

Vì sao khi màn đêm buông xuống, con người ta dễ rơi vào trạng thái thành thật hơn và cảm nhận được nỗi buồn hơn?
Vì sao vào những ngày mùa đông người ta dễ cảm thấy sự cô độc hơn.
Vì sao nhiều người bảo họ yêu mùa đông? Yêu gì cái tiết trời “ mây xám về ngang lưng trời” ấy?

Những đêm trường cũng như những mùa đông, cuộc sống ngày càng phát triển, vội vã hơn, quay cuồng hơn. Ở thành thị thì lại càng khắc nghiệt hơn.
Đi học, đi làm và cả đi chơi, người ta vẫn phải vội vã.

Vội vã để đừng tụt lại, vội vã để theo cho kịp nhịp sống thành thị, vội vã để chứng tỏ mình, vội vã để không thua kém, vội vã để thấy mình còn đó và cũng vội vã để nhận ra… thật bơ vơ.

Những ngày tiết trời se lạnh, mùa đông kéo đến cũng là khoảng thời gian cuối năm. Tuy biết rằng, cuối năm chứ đâu phải cuối đời nhưng nó cũng như 1 cái cột mốc trên những chặng đường không thể không khiến ai đó nhận ra vị trí mình đang đứng mà suy nghĩ. Ở phía chân trời kia là xa hay gần?

“Thời gian như ngừng trong tê tái
Cây trút lá cuốn theo chiều mây”

Những ngày đông, ngày như ngắn lại cái khoảng thời gian mà “Chiều chưa đi màn đêm rơi xuống”, không khí lạnh khiến người ta tĩnh lại, cái lạnh bắt người ta phải chú ý tới quanh mình hơn, tìm kiếm hơn một hơi ấm. Để rồi nhiều người trong chúng ta biết rằng, bên ta chỉ có ta tự sưởi ấm mình.
Không có thì không sợ mất nhưng vì không có nên mới mong muốn. Mong muốn thường là cái không thuộc về mình.
Một vòng luẩn quẩn.

Người nghèo nhất là người không có gì để mất hay là người đã mất hết những gì đã có?

Con người là bản thể đầy mâu thuẫn đan xen nhau. Càng lớn thì sự đan xen ấy càng vững chắc đôi khi nhập lại.

Đâu đây văng vẳng câu hỏi “vì sao xã hội hiện đại khiến nhiều người cô đơn hơn?”
Mỗi khoảnh khắc thời gian trong dòng chảy lịch sử có thể dẫn đến những cách nhìn nhận khác nhau về quan điểm lối sống, nhưng về mặt tinh thần thì rõ ràng ngàn năm vẫn thế.

Điều đáng sợ không phải cái chết mà là bị lãng quên.

Đế chế La Mã của Caesar chẳng phải đã chết rồi sao, nhưng không ai quên nó.
“Mọi con đường đều dẫn tới La Mã”.

Ngày nay, chúng ta quên nhau và bị lãng quên nhanh như chính những thứ phục vụ chúng ta.
Mấy ai nhớ rõ được họ đã email hay SMS những gì và nhận được những gì.
Mấy ai có thể đủ kiên nhẫn lục lọi lại những trang blog hay facebook dài thăm thẳm với cả núi bình luận để nhớ được đã có lúc họ và người quanh họ nói gì.

Vì vậy, lời hứa hẹn được nói ra nhiều lắm và cũng trôi tuột theo các update điên cuồng, cái mới ùa ra ào ạt nhanh tới mức người ta chẳng kịp biết nó mới hay cũ.

Vẫn vậy, thời gian cứ trôi, dòng đời vẫn chảy theo tự nhiên, con người cũng trôi theo. Cho dù có cứng đầu thì vẫn phải chịu thua thời gian.

Những ngày cuối năm ùa về cùng những cơn gió lạnh buốt như thức tỉnh người ta quay đầu nhìn lại. Thời gian trôi đi không chút tiếc thương đem đi bao ký ức và chôn vùi nó vào quá khứ.

Cuối năm, khoảnh khắc con người ta nhìn lại để suy nghĩ và chiêm nghiệm, rồi sau đó là những mong chờ ở những bí ẩn của ngày mai.

Cuối năm rồi đó!

NHA

Share on Facebook
Bài viết

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Bộ gõ AVIM-Reloaded