CHIẾC HỘP CẦN PHẢI ĐÓNG – DU DU

CHIẾC HỘP CẦN PHẢI ĐÓNG
* * *

Tôi lang thang vô định giữa thành phố nhiều ồn ã…
Chiều Sài Gòn nhộn nhịp mà không vội vã. Cái lạnh lùng len lỏi vào từng ánh mắt của những con người sống giữa thành phố hai mùa nắng mưa. Mạnh ai nấy theo đuổi một nỗi niềm riêng trong đáy mắt, ẩn sâu hơn là những khuất tất vụn vặt; những trăn trở và hoài bão. Tất nhiên chẳng mấy ai còn nhớ tới cuộc đời xung quanh.
Dòng xe lao đi như mắc cửi, náo nhiệt như lũ trẻ con tan trường nô nức. Tôi cũng học đòi thói thành phố dù chẳng mấy khi hòa hợp nổi, tôi bẻ đầu xe quay xuôi theo chiều bùng binh, tấp vào ngã tư và móc chiếc điện thoại rung bần bật trong túi quần ra khẩn cấp, và rồi nghe giọng bạn khàn trầm…
 
- “Lê đang đứng bên đường…”
 

***

 
Nếu muốn tả thì tôi đành nói, rằng đã lâu tôi vẫn có thói quen đi cà phê vào mỗi buổi chiều giãn giãn công việc. Tôi ít khi nhớ ai khi ngày còn sáng. Cuộc sống của tôi trôi rất lặng lờ, với ngày đôi lần ít hơn ba bữa và những khuya tối nghe đêm thở, nghe radio phát lại ca nhạc theo yêu cầu cùng những lời gởi gắm tâm sự của cả chục người khắp mọi nơi.
 
Nói về Lê thì hàng trăm điều. Chuyện của tôi và Lê rối rắm hệt một cuộn chỉ trắng xổ tung ra rồi xoắn xít vào nhau, đôi lần tôi đã nghĩ chỉ có cách cắt đi thì mới tách chúng tôi ra với nhau được. Và rồi tôi bần thần nhận ra Lê đã bắt đầu cắt từ bao giờ.
Cái ý nghĩ Lê không muốn ở cạnh mình nhiều lần len lỏi vào từng nhịp đêm của tôi và nhanh chóng choáng hết không gian. Tôi thấy mình là kẻ thất bại. Lê không thuộc về tôi cùng cuộn chỉ trắng, thế giới của Lê bảy màu cầu vồng đang ở ngoài kia.
Và rồi tôi cũng đau đớn bắt tay vào phụ Lê cắt những đoạn chỉ rối nối tôi và Lê lại. Hẳn nhiên, Lê cần phải quên đi nơi này.
 

***

 
Lê đến bên tôi, một cái gì đó tôi muốn tả như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt giữa trưa nắng 39 độ của Sài Gòn. Lê tươi mới và lạnh, Lê trái ngược hoàn toàn với tôi – cũ kĩ, ảm đạm, bình thường.
Lê là một chàng trai trầm lắng nhưng thẳng thắn. Lê không hay nhảy cẫng lên khi vui mừng, Lê không reo hò, Lê càng không khóc lóc. Dáng điệu của Lê thoạt nhìn có vẻ chìm hẳn vào giữa đám đông. Và Lê sẽ như thế nếu Lê không phải là một chàng-trai-được-bọc-nước, theo cách tôi gọi.
 
Lê luôn không ngần ngại, không hề quan tâm đến tất cả những nhịp đời diễn ra quanh mình. Lê biết cách mang cho người khác một cảm giác mát mẻ. Đôi lần Lê phát huy khả năng đó bằng những lời thẳng thắng như tát nước vào người đối diện, để rồi tôi lấy làm lạ khi chẳng có lấy một người nào giận nổi Lê.
 
Ở bên cạnh Lê không tránh khỏi bị hòa tan. Lê hòa tan tôi đến từng chân tóc và mang tôi vào thế giới kỳ lạ. Tôi rất sợ hãi, nhưng lại tò mò. Tôi cũng cảm thấy vui khi đôi lần tôi trở thành một phần của thế giới ấy. Dù gì thế giới của tôi vốn vụn vỡ và sứt mẻ lung tung, trước khi gặp Lê tôi còn chịu 3 4 lần đau khổ thấu xương, niềm tin thì tôi không có nhiều.
 
Nhưng Lê mang cho tôi niềm tin đó.
Tôi bảo Lê, cậu cứ như biển. Dồn dập tới tấp xô vào từng đợt, bình yên mướt mát nhưng ẩn chứa nhiều điều không thể hiểu hết. Lê cười, bảo tôi cứ mạnh dạn bước ra thế giới đi rồi sẽ thấy Lê cũng bình thường.
Chúng tôi khắn khít với nhau, ngày Lê tìm được người yêu tôi dám cá tôi là người đầu tiên được thông báo. Lê muốn giới thiệu tôi với người kia, Lê nhắn tin hỏi tôi muốn nghe điện thoại không. Lê kể cho tôi nghe từng mảnh ghép một của câu chuyện 7 sắc cầu vồng.
Tôi nghe Lê kể, lòng không biết nên vui hay nên buồn. Đó cũng là những ngày đầu tiên tôi ý thức được thế giới tẻ nhạt và sứt mẻ của mình không bao giờ có thể đủ để níu chân Lê lại, tôi cũng bần thần khi thấy Lê đang từ từ cắt đi những sợi liên kết và thoát khỏi tôi. Còn tôi vì mặc cảm chẳng thể níu tay, tôi biết mình không có khả năng đó. Tôi nhận ra mình yêu Lê và tôi chấp nhận. Tôi cũng phụ Lê giải thoát cho Lê.
 
Sinh nhật tôi năm ấy, Lê tặng cho tôi một cái hộp nhạc. Chẳng gì thì món quà của Lê cũng là món duy nhất và đầu tiên tôi nhận trong ngày sinh nhật. Tôi vốn không nghĩ nhiều về giá trị của nó, nhưng với tôi nó là cả một gia tài. Lê có duyên với âm nhạc cực kỳ, Lê hát và tôi từng nghĩ giọng Lê như giọng dân du mục. Trầm lắng hoang dã. Cứ nghĩ tới Lê là tôi lại nhớ tới biển như vậy.
Cái hộp ấy vẫn còn nằm yên và tồn tại vĩnh viễn trong lòng tôi. Những bài Lê hát thì tôi lưu trong điện thoại, nhưng chẳng mấy khi nghe. Tôi muốn xem Lê như một cỗ xe đi ngang và cho tôi quá giang một đoạn trên đời. Đôi khi nhớ lại thì tốt, mà nhớ nhiều thì lại rối rắm, phức tạp.
 
 
Nhìn dáng Lê đi đi giữa lòng Sài Gòn vồn vã, theo lời Lê thì có lẽ bây giờ Lê đang hạnh phúc lắm bên người yêu và thế giới bảy màu của họ. Ánh mắt tràn ngập niềm vui, cuộc sống với 7 tỉ người, có vẻ như chẳng vệt u ám nào có thể che đi Lê của ngày hôm nay. Tôi cười, thấy an tâm quá đỗi…
Cà phê chiều nay với Lê cũng vẫn những đoạn đối thoại ấy, vẫn là Lê của ngày tôi mới quen, vẫn đôi lúc tạt cho tôi vài gáo nước đến rát mặt, Lê cười nhiều hơn.
 
Điện thoại Lê rung từng tiếng, nhạc chuông đặc biệt vang lên và tôi tất nhiên biết ai gọi. Lê đứng lên, để lại ít tiền lẻ trả nước khi nghe tôi nói tôi còn muốn ngồi thêm chút nữa. Mỉm cười chào nhau, Lê đi về phía cửa, tôi dõi theo bóng Lê đến khi khuất khỏi bùng binh và hòa vào thế giới 7 tỉ người…
 
Lấy từ trong túi chiếc hộp nhạc hơi trầy xước, tôi mặc nhiên mở cho nó chạy đúng 2 lần bản “Right here waiting” đánh bằng piano. Phải rồi, chiếc hộp nhạc cần được đóng lại, tôi cũng đã đến lúc phải bước ra khỏi những vụn vặt của đời mình…

Du Du

Share on Facebook
Bài viết

14 comments


  1. Mọi người ủng hộ mình nhé :D

  2. someone but me

    Làm gì có thế giới nào chỉ có 1 màu hay 7 màu :)
    Thế giới vốn hàng tỷ màu, nhận ra đc bao nhiêu màu trong đó là tùy khả năng từng người thôi :P

  3. pkhanh

    Du number 1 :x

  4. pkhanh

    Du number 1

  5. onelove090

    tâm trạng cảm thấy khá tốt sau khi đọc cái đống trên :-”

  6. STungHo

    đọc xong rồi nhưng lại ko biết dùng lời nào diễn tả cảm xúc lúc này…..có chăng những gì ta cảm lúc này giống với những gì nàng cảm khi nàng viết truyện này ko?
    Ta tin là có, dù gì ta cũng nghĩ bọn mình khá đồng cảm nàng đúng ko nàng?

  7. Lam Thanh

    Có bao nhiêu người sẽ đi qua đời mình?Bao nhiêu ký ức vẫn còn tù đọng và bao giờ âm nhạc hết ngân vang?

  8. @Khờ aka Cải: cảm thấy tốt gì đó :-/

  9. hanchisue

    close it then what will you do next? 

    thôi thì cho dù thế nào đi nữa, nó cũng là bản nhạc của chính bản thân của Du, người khác không có quyền xen vào. Nhưng Sue đang tự suy nghĩ,nếu Du đóng chúng vào, những mảnh đời vụn vặt của mình, thứ mà tạo ra Du như chính bản thân của Du bây giờ, đóng chúng lại rồi, thì Du sẽ trở thành 1 con người hoàn toàn khác? phải không?
    theo Sue, hãy đóng nó lại mà hãy mở nó ra 1 vài lần nữa, để nhìn vào đó mà mạnh mẽ lên, cứ cống gắng quên đi quá khứ ko phải là 1 điều nên làm, cứ đối mặt với nó để vùng dậy thì chắc nó sẽ là bản rock vẻ. của Right Here Waiting chẳng hạn?

    Make it become a song you’d like to sing!
    Happy things, sad things, detestable things,
    Painting them all together on your mind…

    As it’s a tale of your life  

    …..

    that’s what i think 5 mins ago   

    However, do what you like to do…  Now, it’s time to strain your voice and sing …Of loneliness, of warmth, to forget it all

  10. a sad story so it is valid for soul.

  11. kieu

    good luck to you tommorow ……a girlfriend!

  12. Mộc

    Du đừng bao giờ tự ôm lấy mình trong đêm nữa. Du thả lỏng ra có được không?

  13. võ THỊ THANH CHI

    DUYỆT DU
     

  14. Sue

    tâm trạng vẫn còn trôi bềnh bồng ~

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Bộ gõ AVIM-Reloaded