CÁI VÍ – HỮU QUÝ

CÁI VÍ
* * *

1000 đồng. Con số ư là nhỏ trong thời bão giá đến chóng cả mặt hiện nay. Thế mà nó lại làm cho thằng Pha một cơn điếng người!
Sáng nay, Pha xách cặp, áo quần chỉnh tề, xỏ giày Tây, cà-ra-vát để đón chờ cơ hội được làm công việc mà mình yêu thích. Nhà Pha nghèo lắm, chí ít ở đất Sài gòn này, đi làm thì không thể thiếu được con ngựa sắt đó! Vậy mà, Pha phải cùi lũi, hai chân thoăn thoắt trên chiếc xe đạp mà Pha đã cùng hắn ta trải qua thời sinh viên. Quãng đường từ nhà Pha đến nơi công ty là khoảng vài ba bốn cây số thôi. Nhưng để đến được công ty, thì mồ hôi, sức lực đã lấy đi của Pha khá nhiều rồi.
Nơi chuẩn bị tiếp nhận Pha vào làm là một công ty cỡ nhỏ, nhưng oái thay không có chỗ để giữ xe đạp, nên Pha đượm buồn, quay xe trở ra chợ gần đó để gửi.
Và bắt đầu…
Pha tiến chiếc xe của mình vào trong nơi giữ xe đạp – là một ngôi nhà khá rộng, giữ luôn  cả xe máy. Một bác giữ xe, bụng căng tròn, thân thiện, với đôi găng tay trắng xen lẫn với vết dầu mỡ hơi dơ một xíu, tươi cười:

-         Cậu giữ xe à?

-         Dạ, cháu gửi đây tí, lát ra ngay ạ!

-         Cứ yên tâm, ở đây giữ xe đến tận tối mà!

-         Dạ!
Pha cũng yên tâm, chuẩn bị kỹ lưỡng để sẵn sàng cho cuộc phỏng vấn sẽ diễn ra vài phút nữa thôi. Tiết trời mùa hạ khá nóng ở thời điểm này, nó gây cho Pha thêm nhiều phiền toái, nào là mồ hôi ướt sũng tấm lưng dính lớp áo, mệt mỏi do trời nóng, cộng thêm phải chuẩn bị thêm món tâm lý, … Ui chao! Thật là khổ cho Pha quá!

Bởi vì sao, gia đình Pha hiện nay, rất cần vào đồng tiền mà Pha đóng góp, giúp cho gia đình. Cả gia đình đang sống qua ngày nhờ các công việc bình dân như: sửa áo quần, dịch vài trang văn bản, chỉ đủ sống thôi. Cạnh đó, còn biết bao số nợ, và tiền vay mà mẹ Pha đã tham gia để có đồng ra đồng vào cho gia đình. Chỉ thế thôi!
Gánh nặng mà Pha phải đưa vai ra đỡ thật không phải dễ đâu.

 Pha bước vào công ty. Gặp anh bảo vệ, Pha tươi cười:

-         Anh ơi, cho em gặp anh Du ạ!

-         Có chuyện gì?

-         Dạ, hôm kia anh Du có liên hệ với em, hôm nay lên phỏng vấn!

-         Vậy à, vào đây!
Anh bảo vệ, đảo mắt tròn xoe, cứ như nhìn thấu trong con người của Pha, nghề nghiệp mà.
Thấy Pha có vẻ hiền hậu, chân thật, anh ta dắt dẫn Pha vào gặp anh Du, giám đốc công ty.

 Cứ tưởng là may mắn sẽ mỉm cười thật tươi, nhưng ngờ đâu, Pha đã phải trải qua những phút tra tấn kinh khủng về nghề nghiệp.

Pha học kỹ thuật, nhưng do cơ duyên, và không phụ lòng của người gọi cho mình, nhưng do bản chất công ty hoạt động thuần túy trong kinh doanh, mà Pha thì có cái tánh như vậy!

-         Em đã từng kinh doanh gì chưa?, vị giám đốc mở đầu
Pha cười:
-         Dạ, … chưa

-         Thế tại sao em lại đến đây?

-         Dạ, tại vì anh có hẹn và em cũng yêu thích kinh doanh nữa

-         Vậy à! Công ty bên anh chuyên kinh doanh các mặt hàng về dầu gội đầu, sữa tắm,

-         Vâng ạ!

-         Anh có xem qua hồ sơ của em rồi, có gì anh sẽ liên hệ lại  với em sau nhé!
Pha cũng chẳng biết như thế nào nữa, đi hay ở ? Nụ cười thân thiên hay xã giao của vị giám đốc? Cỏ vẻ, vị giám đốc cũng không được hào hứng, hồ hởi lắm trước Pha. Trên đời này, ai mà không muốn mình lợi cơ chứ!

Hai bàn tay phải bắt vào nhau của hai người đã kết thúc cuộc phỏng vấn sáng nay. Pha ra khỏi công ty, trong lòng nửa vui nửa buồn. Nhưng như được mách bảo, chỗ này không thích hợp với Pha, sự buồn rầu, chán chường, thất vọng, … ôi thôi, mọi thứ tệ hại như các mũi tên cứ chĩa thẳng vào Pha. Pha lủi thủi, bước lê từng bước chậm rãi ra nơi giữ xe.

Đưa vé xe xong, Pha đưa tay sờ vào túi áo, túi quần một cách nhanh dần. Ước ao thấy đồng 1000 xuất hiện, nhưng nó chẳng chịu ra! Cứ thế nhịp hốt hoảng càng ngày tăng dần đều, môi và mặt Pha ngày càng xanh hơn. Trong đầu óc Pha không chỉ lo sợ rằng chiếc xe đạp của mình sẽ bị giữ lại mà còn mất cả chiếc ví chứa những cái cần thiết cho tương lai của Pha nữa. Lần mò trong cặp, trải qua từng ngăn kéo một cách cẩu thả, hốt hoảng, vẫn không thấy.

Bác giữ xe bước tới, quan sát Pha. Bác thầy Pha thật tội nghiệp với hình ảnh như thế nên bác đã cảm thông, và để cho Pha lên xe và đi. Như có một luồng gió nhẹ trước hành động cảm thông ấy, làm vơi bớt đi những đau đớn, tủi thẹn trước đó. Pha thong dong chiếc xe đạp, trở về. Pha chợt nghĩ thầm:

-         Không lẽ, sáng nay ta bỏ nó vào rồi mà!

Pha quyết tâm lục lọi một lần nữa chiếc cặp của mình. Nhẹ nhõm thay, nó lại nằm ngay dưới gáy một cuốn sách lớn trong ngăn giữa. Thế là, mọi nỗi lo âu, căng thẳng, buồn tủi đã vơi đi khá nhiều, và nó như báo hiệu những điều tốt đẹp đến cho Pha sau này.

HỮU QUÝ 

Share on Facebook
Bài viết

5 comments


  1. kieu

    bài của bạn viết phản ánh đúng hiện thực cuộc sống đấy bạn ạ. Con người ta trong cuộc đời có lúc này lúc khác những điều tưởng như rất đổi nhỏ bé nhưng nó là cuộc sống của ta đó. Có khi 1 tỉ cũng không quý bằng 1000 trong lúc khẩn cấp đâu. MÌnh cũng chúc bạn may mắn nhé!

  2. gấu

    đơn giản, nhẹ nhàng…

  3. Mèo còi

    hihi, đúng là có lúc em cũng chỉ cần 1K thôi

  4. câu chuyện cảu bạn cảm động và chân thật! mình cũng từng nhiều phen thoát tim như vậy nhưng
    mà mình thì không may mắn “được tha” như Pha trong những lần ấy!
    thôi cứ hy vọng về tương lai nhưng phải trân trọng mọi thứ của chính mình đang có!

  5. ChinhBestfly

    Hay hay, giới trẻ bây giờ suy nghĩ được nhiều ý hay đó

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Bộ gõ AVIM-Reloaded